Cách kiểm tra bệnh truyền nhiễm ở thú cưng

Bệnh truyền nhiễm ở thú cưng luôn là mối lo ngại lớn đối với cộng đồng người nuôi. Các tác nhân gây bệnh từ vi khuẩn, virus hay ký sinh trùng không chỉ đe dọa trực tiếp đến tính mạng vật nuôi mà còn tiềm ẩn nguy cơ lây sang người. Việc chủ động nhận biết sớm các dấu hiệu bất thường, kết hợp với phác đồ chẩn đoán y khoa chính xác đóng vai trò then chốt trong việc cứu sống thú cưng và ngăn chặn dịch bệnh bùng phát. Bài viết dưới đây sẽ đi sâu vào quy trình phát hiện, chẩn đoán và các biện pháp phòng vệ tối ưu nhất.

Dấu hiệu lâm sàng và triệu chứng nhận biết sớm bệnh truyền nhiễm ở thú cưng

Việc quan sát tỉ mỉ các thay đổi về hành vi và thể trạng hàng ngày giúp chủ nuôi phát hiện bệnh ngay từ giai đoạn ủ bệnh. Các triệu chứng thường không xuất hiện đơn lẻ mà đi kèm theo nhóm, phản ánh tình trạng tổn thương của các cơ quan nội tạng.

Các biểu hiện toàn thân và hành vi

Sốt là phản ứng đầu tiên của cơ thể chống lại sự xâm nhập của mầm bệnh. Ở mèo, nhiệt độ vượt quá 39°C được xem là dấu hiệu cảnh báo nguy hiểm. Bên cạnh đó, trạng thái ủ rũ, mệt mỏi, bỏ ăn hoặc giảm lượng thức ăn tiêu thụ phản ánh sức đề kháng đang suy giảm nghiêm trọng. Đối với các trường hợp nhiễm trùng nặng hoặc tổn thương hệ thần kinh (như bệnh dại), vật nuôi có thể xuất hiện các cơn co giật, run rẩy hoặc thay đổi tính khí thất thường.

Triệu chứng tiêu hóa và hô hấp

Hệ tiêu hóa thường chịu tác động mạnh mẽ nhất khi vật nuôi nhiễm virus hoặc ký sinh trùng. Tình trạng nôn mửa, tiêu chảy kéo dài quá 24 giờ, đặc biệt khi phân có lẫn máu hoặc dịch nhầy, đòi hỏi sự can thiệp y tế khẩn cấp. Về hô hấp, các dấu hiệu như thở khò khè, thở gấp, có tiếng rít hoặc chảy nước mũi, mắt đỏ sưng tấy thường liên quan đến các bệnh viêm nhiễm đường hô hấp trên hoặc viêm phổi.

Lưu ý quan trọng: Nếu các triệu chứng trên kéo dài quá 24-48 giờ hoặc có dấu hiệu chuyển biến xấu nhanh chóng, chủ nuôi cần đưa vật nuôi đến cơ sở thú y ngay lập tức thay vì tự điều trị tại nhà.

Các bệnh truyền nhiễm ở thú cưng nguy hiểm thường gặp

Hiểu rõ đặc thù của từng loại bệnh giúp chủ nuôi có sự chuẩn bị tốt hơn trong việc phòng tránh và chăm sóc.

Nhóm bệnh nguy hiểm trên mèo

Feline Infectious Peritonitis (FIP): Đây là bệnh viêm phúc mạc truyền nhiễm, gây ra bởi Coronavirus ở mèo. Các triệu chứng lâm sàng bao gồm sốt dai dẳng, bụng phình to do tích dịch, sụt cân và vàng da. FIP đặc biệt nguy hiểm với mèo con và mèo già do hệ miễn dịch yếu.

Feline Panleukopenia Virus (FPV): Còn gọi là bệnh giảm bạch cầu, FPV có tốc độ lây lan và tỷ lệ tử vong cực cao. Bệnh gây suy giảm miễn dịch nghiêm trọng, sốt cao đột ngột, nôn ra mật và tiêu chảy ra máu. Virus này có khả năng tồn tại lâu dài trong môi trường, khiến việc khử trùng chuồng trại trở nên cấp thiết.

bệnh truyền nhiễm ở thú cưng

Nhóm bệnh nguy hiểm trên chó

Bệnh Dại (Rabies): Đây là bệnh truyền nhiễm virus cấp tính tác động lên hệ thần kinh trung ương, có khả năng lây sang người và gây tử vong gần như 100% khi đã phát bệnh. Biểu hiện đặc trưng bao gồm sợ nước, sợ gió, hung dữ bất thường hoặc liệt hàm.

Leptospirosis: Bệnh do xoắn khuẩn gây ra, tấn công vào gan và thận của chó. Triệu chứng điển hình là vàng da, tiểu sẫm màu, sốt và đau cơ. Bệnh này cũng nằm trong nhóm lây truyền giữa động vật và người (zoonosis).

Quy trình chẩn đoán y khoa chuyên sâu bệnh truyền nhiễm ở thú cưng

Để xác định chính xác nguyên nhân gây bệnh, bác sĩ thú y sẽ thực hiện quy trình chẩn đoán đa bước, kết hợp giữa khám lâm sàng và các xét nghiệm cận lâm sàng hiện đại.

Khám lâm sàng và khai thác bệnh sử

Bước đầu tiên trong quy trình chẩn đoán là thu thập thông tin từ chủ nuôi. Bác sĩ cần nắm rõ lịch sử tiêm phòng, chế độ ăn uống, môi trường sống và diễn biến các triệu chứng. Tiếp theo, việc kiểm tra thể chất như đo thân nhiệt, nghe tim phổi, sờ nắn vùng bụng và kiểm tra niêm mạc sẽ giúp bác sĩ định hướng vùng tổn thương.

Các phương pháp xét nghiệm cận lâm sàng bệnh truyền nhiễm ở thú cưng

Xét nghiệm huyết học: Phân tích công thức máu giúp đánh giá tình trạng viêm, nhiễm trùng, thiếu máu hoặc mất nước. Các chỉ số sinh hóa máu sẽ phản ánh chức năng của gan, thận và tụy.

Xét nghiệm phân và ký sinh trùng: Soi phân dưới kính hiển vi hoặc test nhanh giúp phát hiện trứng giun, sán và các vi khuẩn đường ruột như Parvovirus hay Salmonella.

Xét nghiệm sinh học phân tử (PCR): Đối với các bệnh phức tạp như FIP hay FPV, kỹ thuật PCR cho phép phát hiện vật liệu di truyền của virus với độ nhạy và độ chính xác cao, giúp khẳng định chẩn đoán ngay cả khi tải lượng virus còn thấp.

Chiến lược phòng ngừa và kiểm soát lây lan bệnh truyền nhiễm ở thú cưng

Phòng bệnh luôn mang lại hiệu quả kinh tế và an toàn cao hơn so với chữa bệnh. Một chiến lược phòng ngừa toàn diện cần bao gồm vệ sinh môi trường, tiêm phòng và quản lý tiếp xúc.

Thiết lập hàng rào vệ sinh và khử khuẩn

Môi trường sống sạch sẽ là yếu tố tiên quyết để ngăn chặn mầm bệnh. Chủ nuôi cần thực hiện vệ sinh bát ăn, bát uống hàng ngày và thay cát vệ sinh thường xuyên. Định kỳ sử dụng các dung dịch sát khuẩn chuyên dụng để lau dọn chuồng trại, khu vực vui chơi của thú cưng nhằm tiêu diệt vi khuẩn và virus lưu trú. Bên cạnh đó, việc kiểm soát các loài trung gian truyền bệnh như muỗi, ruồi, chuột và bọ chét cũng quan trọng không kém để ngăn ngừa các bệnh ký sinh trùng máu hay Leptospirosis.

Tuân thủ lịch tiêm chủng và kiểm tra định kỳ

Vaccine đóng vai trò như lá chắn miễn dịch, giúp cơ thể vật nuôi sản sinh kháng thể chống lại các bệnh nguy hiểm. Việc tuân thủ nghiêm ngặt lịch tiêm phòng theo chỉ định của bác sĩ thú y là bắt buộc. Ngoài ra, khám sức khỏe định kỳ giúp phát hiện sớm các bất thường tiềm ẩn, đặc biệt là sau các đợt thay đổi thời tiết hoặc khi vật nuôi bị stress.

bệnh truyền nhiễm ở thú cưng

Ngăn ngừa lây nhiễm chéo sang người

Để đảm bảo an toàn cho cả gia đình, người nuôi cần duy trì thói quen rửa tay bằng xà phòng sau khi tiếp xúc với vật nuôi hoặc dọn dẹp vệ sinh. Tránh để thú cưng liếm lên mặt, vết thương hở hoặc chia sẻ thức ăn với người. Khi vật nuôi có dấu hiệu nghi ngờ mắc bệnh truyền nhiễm, cần thực hiện cách ly ngay lập tức và liên hệ với cơ sở thú y uy tín để được tư vấn xử lý đúng cách.

Việc kiểm soát bệnh truyền nhiễm đòi hỏi sự kiên nhẫn, kiến thức và tinh thần trách nhiệm cao từ người chủ. Sự kết hợp chặt chẽ giữa chăm sóc tại nhà và hỗ trợ y tế chuyên nghiệp sẽ mang lại cuộc sống khỏe mạnh, dài lâu cho thú cưng của bạn.

Công Ty Cổ Phần Nông Nghiệp Qatar Chemical

📞 Hotline tư vấn: 0919286997

✅ Thiết kế nhãn độc quyền – Tăng nhận diện thương hiệu

📦 Đa dạng sản phẩm, quy cách – Xuất thành phẩm nhanh chóng

🌾 Chất lượng – Uy tín – Giá cả cạnh tranh trên thị trường

Câu hỏi thường gặp về kiểm soát bệnh truyền nhiễm ở thú cưng

Vật nuôi chỉ nuôi nhốt trong nhà thì có nguy cơ mắc bệnh truyền nhiễm không?

Nhiều chủ nuôi lầm tưởng rằng thú cưng không ra ngoài sẽ an toàn tuyệt đối. Thực tế, virus và vi khuẩn (như FPV ở mèo hay Parvovirus ở chó) có khả năng tồn tại rất lâu trong môi trường. Chúng có thể theo giày dép, quần áo của người hoặc các vật dụng khác xâm nhập vào nhà. Do đó, việc tiêm phòng đầy đủ theo lịch định kỳ vẫn là yêu cầu bắt buộc ngay cả đối với vật nuôi chỉ sinh hoạt trong nhà.

Thời điểm nào là thích hợp nhất để bắt đầu tiêm vaccine cho chó mèo con?

Kháng thể từ mẹ truyền sang con sẽ giảm dần khi chó mèo con được khoảng 6 đến 8 tuần tuổi. Đây là giai đoạn hệ miễn dịch của chúng tạo ra khoảng trống và dễ bị tấn công bởi mầm bệnh nhất. Các bác sĩ thú y khuyến cáo nên bắt đầu mũi tiêm đầu tiên vào lúc 6-8 tuần tuổi, sau đó tiêm nhắc lại theo chỉ định để đảm bảo cơ thể vật nuôi sinh ra đủ kháng thể bảo vệ.

Làm thế nào để xử lý môi trường sau khi vật nuôi bị nhiễm bệnh?

Việc khử trùng môi trường là bước quan trọng để ngăn chặn tái nhiễm hoặc lây lan cho vật nuôi khác. Đối với các bề mặt cứng như sàn nhà, chuồng trại, bạn nên sử dụng dung dịch sát khuẩn chuyên dụng (như Chloramin B hoặc các chế phẩm thú y) theo đúng tỷ lệ hướng dẫn. Các vật dụng mềm như thảm, đệm nằm cần được giặt sạch bằng nước nóng và phơi dưới ánh nắng mặt trời. Riêng với virus FPV hoặc Parvo, chúng có sức đề kháng cao với các chất tẩy rửa thông thường, nên việc tham khảo ý kiến bác sĩ về loại hóa chất sử dụng là rất cần thiết.

Có nên tự mua thuốc điều trị cho vật nuôi tại nhà khi thấy dấu hiệu bệnh?

Việc tự ý mua và sử dụng thuốc khi chưa có chẩn đoán xác định tiềm ẩn rủi ro rất cao. Các triệu chứng như nôn, sốt hay tiêu chảy có thể là biểu hiện của nhiều bệnh lý khác nhau, từ rối loạn tiêu hóa nhẹ đến các bệnh truyền nhiễm nguy hiểm tính mạng. Sử dụng sai thuốc (đặc biệt là thuốc của người dùng cho vật nuôi) có thể gây ngộ độc gan, thận và làm mất đi “thời gian vàng” để cứu chữa thú cưng. Bạn nên đưa vật nuôi đến cơ sở thú y để được xét nghiệm và có phác đồ điều trị phù hợp.

Bệnh FIP (Viêm phúc mạc truyền nhiễm) ở mèo hiện nay đã có thuốc chữa chưa?

Trước đây, FIP được xem là án tử đối với mèo do tỷ lệ tử vong gần như tuyệt đối. Tuy nhiên, y học thú y hiện đại đã có những bước tiến mới với các liệu pháp điều trị kháng virus mang lại kết quả khả quan. Mặc dù chi phí điều trị còn khá cao và đòi hỏi liệu trình kéo dài, nhưng khả năng hồi phục của mèo bệnh đã được cải thiện đáng kể nếu phát hiện sớm. Biện pháp tốt nhất vẫn là hạn chế stress và duy trì môi trường sống vệ sinh để ngăn ngừa virus Corona biến thể.

Bài viết mới cập nhật:

Hotline Facebook Zalo